TinHot

Ký ức tuổi thơ

Cha mẹ tôi đều là cựu chiến binh. Cha từng là chiến sĩ Đoàn C68 Quân tình nguyện ở Lào. Sau chiến tranh, ông chuyển ngành về làm công nhân xây lắp điện nên thường xuyên công tác xa nhà.

Mẹ tôi là công nhân sửa chữa máy dò bom, mìn tại một đơn vị thuộc Binh chủng Công binh. Ngày tôi vào lớp 1 cũng là lúc mẹ nhận quyết định nghỉ hưu sau 25 năm phục vụ quân đội. Trước hôm khai giảng, mẹ chuẩn bị cho tôi sách, vở, bút, thước... Tất cả đựng trong một chiếc túi bằng vải bạt được mẹ khâu lại từ chiếc túi dùng để đựng phụ tùng máy dò mìn trước đó.

Những ngày đầu đến lớp, thấy tôi có chiếc cặp không giống với các bạn trong lớp, một số bạn có ý chê tôi là "mang túi của anh thợ điện". Về nhà, tôi kể với mẹ thì mẹ khuyên chớ nên mặc cảm mà hãy cố gắng học sao cho giỏi. Tuy tôi chưa đủ lớn để có thể hiểu hết những điều mẹ muốn gửi gắm, nhưng tôi tin rằng mẹ đã nói đúng. Vào giữa năm học lớp 2, mẹ dành dụm tiền làm thêm mua cho tôi chiếc cặp sách và bộ quần áo mới. Những năm sau này, dẫu kinh tế gia đình bớt khó khăn hơn, nhưng chiếc cặp đó tôi vẫn sử dụng đến khi học hết bậc THCS. Rồi sau đó, chiếc cặp cũ ấy cha tôi lại dùng để cất giữ những giấy tờ, tài liệu liên quan đến quá trình học tập của tôi như sổ liên lạc, học bạ, giấy khen, bằng tốt nghiệp từ tiểu học đến đại học...

Giờ đây, tôi đã trở thành nhà báo chiến sĩ, có gia đình riêng và con gái tôi chuẩn bị bước vào lớp 1... Nghề báo giúp tôi có cơ hội được tiếp xúc với nhiều người, được đặt chân đến nhiều vùng, miền của đất nước và có cả những chuyến tác nghiệp ở nước ngoài. Cũng có những lần tôi nhận được quà tặng là những chiếc cặp rất đẹp, có in logo của hội nghị, hội thảo. Nhưng đối với tôi, chiếc cặp học sinh mẹ tự tay làm và chiếc cặp mẹ mua tặng năm nào vẫn là những kỷ vật ý nghĩa nhất, bởi đó chính là nơi lưu giữ những ký ức sâu đậm của tuổi thơ tôi.

KHÁNH LÊ

Đọc Tiếp
đang tải ···
Không còn gì.